ĐA ĐẢNG TỐT GÌ VÀ XẤU GÌ
Hoan nghênh trí thức tham gia sửa đổi hiến pháp. Tuy nhiên,
không phải trí thức thì cái gì cũng đúng, nhất là ngoài lĩnh vực chuyên môn của
mình, đặc biệt trong lĩnh vực chính trị. Bằng chứng là trí thức cũng làm tay
sai bán nước, trí thức bất mãn quay ra chống chế độ, phản cách mạng, tức là đặt
lợi ích bản thân trên lợi ích đất nước, dân tộc, nhân dân, núp dưới chiêu bài
"Dân chủ-nhân quyền". Đáng mừng là họ chỉ là thiểu số trong khi đại
đa số trí thức đang tích cực tham gia xây dựng đất nước.
Kể từ khi thực dân Pháp đô hộ nước ta, chính quyền Phong
kiến trở thành bù nhìn, trải qua hai cuộc kháng chiến lớn chống xâm lược, đến
tận hôm nay, thì đã vài thế kỷ người dân Việt Nam chưa bao giờ thực sự sống
trong xã hội đa đảng với bản chất cạnh tranh đối lập thật sự. Vì vậy một bộ
phận lớn dân chúng, đặc biệt giới trí thức xuất hiện tâm lý tò mò đến khát khao
được sống thử trong một xã hội đa đảng. Người Việt Nam chỉ hiểu đa đảng gián tiếp qua
báo chí với suy diễn và tưởng tượng, nên không nhận thức được đầy đủ các mặt
phải, trái, lợi, hại của chế độ đa đảng.
Suy diễn ngay tức khắc cho lợi ích của đa đảng là:
1. Đa đảng mới là dân chủ.
2. Cạnh tranh dẫn đến chọn lọc.
3. Đối lập ngăn chặn sai trái của đương quyền.
4. Đa đảng thì mới phát triển kinh tế (giàu có thịnh vượng)
như các nước phương Tây.
Say sưa, khao khát
làm tư duy chỉ dừng lại ở đây. Những người khát khao đa đảng không thể vượt qua
giới hạn này, để suy diễn rộng hơn, xa hơn mặt trái của vấn đề. Vậy hãy thử
vượt xa hơn giới hạn này.
- Không phải nhiều đảng thì nhiều dân chủ, ít đảng thì ít dân chủ, một đảng thì không có dân chủ. Bằng chứng là đa đảng chỉ bắt đầu xuất hiện trong cách mạng Tư sản lật đổ chế độ Phong kiến. Trải qua lịch sử hàng ngàn năm Phong kiến, những vị Vua anh minh trị vì thì đất nước vẫn hưng thịnh, xã hội thái bình. Vua ăn chơi hưởng lạc thì gian hùng, giặc dã nổi loạn, ngoại bang nhòm ngó và xâm lăng. Dưới chế độ độc tài của Sa-đam Hut-sê-in, dân tộc Kurk, các giáo phái trong đạo Hồi chung sống hòa bình, đất nước I-rắc thịnh vượng. Lật đổ Sa-đam Hut-sê-in, nước I-rắc đa đảng, lập tức xung đột sắc tộc, giáo phái, nổ bom khủng bố đến tận hôm nay…
- Dân chủ là người dân được hưởng mọi quyền lợi hợp pháp, trong đó đại đa số người dân cần tự do cư trú, đi lại, làm ăn sinh sống, lập nghiệp, học tập, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí…Một bộ phận nhỏ người dân có nhu cầu tự do chính kiến, tự do ngôn luận, lập hội…(nhưng phải trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật). Tuy nhiên, cần phải nhận thức rõ rằng, khí quyền của đại đa số nhân dân được đáp ứng (theo trình độ phát triển của đất nước), thì quyền tự do báo chí, chính kiến, ngôn luận…chỉ đáp ứng nhu cầu của một bộ phận thiểu số, mà trong đó đại đa số của thiểu số này không phải là nhân dân, mà là giới hoạt đầu chính trị.
- Theo định nghĩa dân chủ cho đại đa số nhân dân, thì đa đảng có phải là “dân chủ” ? Lịch sử nước Mỹ là một chuỗi nghịch lý: Hôm qua nhân dân tung hô đảng Cộng hòa, gạt bỏ đảng Dân chủ, hôm nay lại gạt bỏ đảng Cộng hòa, tung hô đảng Dân chủ. Ngày mai tung hô cái mà hôm qua đã gạt bỏ, gạt bỏ cái mà hôm qua tung hô. Đa số các Tổng thống Mỹ chỉ sau 2 năm cầm quyền thì uy tín đã trượt dốc. Tuy nhiên, nhân dân vẫn cảm hứng trong năm vận động tranh cử, tự hào là người làm chủ vì được quyền lựa chọn, mà không ai chỉ ra rằng, lá phiếu cử tri thực sự là luật chơi tranh quyền của các đảng phái, là con xúc xắc của trò chơi cá ngựa chính trị. Từ sâu thắm trong lòng, các chính trị gia đều hiểu nền dân chủ đa đảng thực chất là “Chúng tôi chủ”, “Các ngài chủ” hay “Các ngài kia chủ” chứ “Dân chủ” cái “hưởng sái” gì. Mặt khác, các đảng phải đều tự nhận “vì dân” cả, vậy hãy hỏi: Nếu toàn là vì dân cả, thì tại sao không nhập tất cả lại làm một để đoàn kết, chúng tay, chọn lọc nhân tài…để tăng sức mạnh vì dân ? Câu trả lời là “Không !”. Vậy thì các ngài “Vì chúng tôi” chứ “Vì dân” cái nỗi gì (?) !
- Trong chính trường đa đảng, các đảng đối lập luôn “soi” làm đảng cầm quyền không thể làm sai. Điều đó hoàn toàn đúng. Thế còn xa hơn nữa thì sao ? Sẽ là công nghệ “soi” để kìm hãm, phá hoại những đường lối, quyết sách có lợi cho dân của đảng cầm quyền ! Trong 4 năm cầm quyền, Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma đưa ra đường lối y tế toàn dân. Không thể để đường lối này nâng uy tín của Tổng thống và đảng Dân chủ với nhân dân, Đảng Cộng hòa đưa ra mọi lập luận để phủ quyết. Cũng tương tự khi Quốc hội Mỹ giằng co đến giờ chót, cương quyết cắt giảm tài khóa, không để chính phủ cầm quyền có đủ ngân sách điều hành khắc phục và phát triển kinh tế, nâng uy tín cho đảng cầm quyền trước nhân dân…Tại các nước đa đảng khác, các đảng đối lập còn tìm mọi cách kích động, lôi kéo một bộ phận nhân dân đình công, biểu tình, phản biểu tình khiến xã hội chia rẽ, xung khắc.
- Trong xã hội đa đảng, nhân tài của đất nước phân tán theo các đảng phái. Theo luật tranh quyền, loại bỏ một đảng cầm quyền thì loại cả gói. Vì vậy, đất nước không được hưởng tài đức tối ưu trong từng lĩnh vực. Những nhân tài xuất săc nhất trong lĩnh vực nào đó cũng bị loại bỏ theo đảng của họ. Những đường lối, kinh nghiệm tiên tiến cũng không được kế thừa, vì không bao giờ được đảng thất cử chuyển giao công nghệ, tư vấn, tài liệu. Hãy xem cả châu Âu nín thở sợ Ô-ba-ma thất cử, Mít Rum-ni đắc cử, thì các đường lối xây dựng với chính phủ Ô-ba-ma phải đấu tranh, xây dựng lại từ đầu.
- Phải đa đảng thì đất nước mới giàu lên được, vì các nước giàu đều đa đảng. Sự thật có đúng vậy không ? Hãy thử nhẩm tính trên thế giới có bao nhiêu nước giàu, bao nhiêu nước nghèo và nước không giàu ? Các nước nghèo cũng đông đảo, và đều đa đảng cả ! Vậy rõ ràng, giàu hay nghèo tương đối độc lập với độc, hay đa đảng. Bằng chứng là, các nước giàu đều xuất phát từ những nguyên nhân sau đây:
·
Có hàng trăm năm bóc lột, vơ vét các thuộc địa,
tích trữ làm nền tảng phát triển.
·
Có nền khoa học-kỹ thuật phát triển rất sớm.
·
Nhờ công lao của các nhà khoa học, kỹ sư phát
minh-sáng chế và bỏ vốn của các nhà đầu tư (chứ các chính trị gia, nghị sĩ đa
đảng…có làm ra được con ốc vít nào không ?)
·
Không bị chiến tranh tàn phá hoặc có thời gian
hòa bình lâu dài.
·
Do không có chiến tranh hoặc có lợi thế trong
chiến tranh, nên cơ chế thị trường với các quy luật kinh tế khách quan được
phát triển.
Ghi chú: Kinh tế thị trường với
các quy luật khách quan là phát minh của nhân loại, là sản phẩm trí tuệ khách
quan của nhân loại mà CNXH phải kế thừa, chứ không phải là đặc thù riêng có của
CNTB. Tuy nhiên Liên xô khi là nước xây dựng CNXH duy nhất, bị cả thế giới Tư
bản bao vây, cấm vận và đe dọa tấn công. Trong tình thế chiến tranh lạnh như
vậy, mô hình CNXH thời chiến (không thể có cơ chế thị trường “Trăm hoa đua nở”
trong thời chiến) đã ra đời để đảm bảo tự cung tự cấp. Sau này hai khối XHCN và
TBCN đối đầu, chiến tranh lạnh, nên CNXH thời chiến vẫn áp dụng, dẫn đến kinh
tế phát triển trì trệ. Ngày nay, khi CNTB đã phát triển theo hướng tiến lên
CNXH (vừa chống vừa tiến), thế giới đã hội nhập toàn cầu, thì CNXH thời chiến
sụp đổ, chuyển sang CNXH thời bình, là cơ chế thị trường và hợp tác, hội nhập
toàn cầu.
Với những phản biện trên đây, nên
chăng thừa nhận một đảng lãnh đạo, làm ngọn cờ đoàn kết cả nước, đoàn kết các
săc tộc, tôn giáo, tầng lớp, vùng miền, tạo sức mạnh đoàn kết đưa đất nước ngày
càng phát triển hơn, uy tín, vị thế đất nước ngày càng cao hơn trên chính
trường quốc tế, mà vẫn không trái quy luật “Đấu tranh giữa các mặt đối lập”,
“Mâu thuẫn và thống nhất”. Tất cả những ai có đức, tài, có tâm với đất nước,
với nhân dân đều gia nhập đội tiên phong của nhân dân, của đất nước. Đó là mặt
THỐNG NHẤT. Đoàn kết đấu tranh xây dựng với những MÂU THUẪN nội tại, bao gồm
mâu thuẫn giữa lợi ích cá nhân với lợi ích tập thể, lợi ích địa phương với lợi
ích toàn quốc, lợi ích trước mắt với lợi ích lâu dài, lợi ích cục bộ ngành với
lợi ích kinh tế quốc dân, cách làm hiệu quả với cách làm sai lầm… và muôn nàn
mâu thuẫn khác trong mục đích chung thống nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét